Báo điện tử Phật giáo online

Nghiên Cứu Giáo Lý Tịnh Độ Khóa VI - Bài VII - Nhiếp Hóa Bồ Tát

Article Index

2- Bồ Tát vãng sanh

- Bồ Tát Bổ Xứ

Kinh văn:

Phật bảo: A Nan! Các Bồ Tát ở nước kia đều là những bậc một đời bổ xứ. Trừ những vị có bổn nguyện, vì chúng sanh đem đại nguyện công đức rộng lớn mà tự trang nghiêm, muốn độ thoát tất cả chúng sanh.
Này A Nan! Trong nước kia các hàng Thinh Văn, Bồ Tát, ánh sáng chiếu trăm do tần. Có hai vị Bồ Tát cao nhất, oai năng ánh sáng chiếu thấu tam thiên đại thiên thế giới.


A Nan bạch Phật: Hai vị Bồ Tát ấy hiệu gì? Phật đáp: Một vị tên Quan Thế Âm, một vị tên Đại Thế Chí. Hai vị Bồ Tát vốn ở cõi này, tu hạnh Bồ Tát, mạng chung chuyển hóa sanh về nước Phật kia.

Này A Nan! Có chúng sanh nào được sanh về nước kia đều có đủ ba mươi hai tướng tốt, trí huệ viên mãn, hiểu rõ các pháp, thấu hết chỗ nhiệm mầu, thần thông vô ngại, các căn nhạy bén. Người độn căn thành tựu được hai nhẫn, kẻ lợi căn được vô sanh pháp nhẫn. Lại nữa, các Bồ Tát kia từ tu đến khi thành Phật, không vào nẽo ác, thần thông tự tại, thường biết túc mạng, ngoại trừ sanh trong đời dữ năm trược ở phương khác, phải thị hiện để đồng hóa như ở nước đó.

GIẢNG YẾU

Đoạn này nói Bồ Tát và Thinh Văn cứu cánh sẽ được thành Phật. Hai vị Bồ Tát Quán Âm và Thế Chí thường hầu Phật Vô Lượng Thọ, cũng từ cõi Ta Bà quốc độ của đức Bổn Sư Thích Ca mà đến. Nên biết hai cõi Đông và Tây cùng nhau xây dựng. Cõi Ta Bà là hoa, cõi Cực Lạc là quả. Quả do nhân mà sanh và hoa cũng không khác quả. Vì chư Phật và Bồ Tát căn cứ vào chúng sanh mà khởi tâm Bồ Đề, căn cứ vào Bồ Đề mà thành Tịnh Độ. Nếu không có Uế thì không thành Tịnh, vì tâm Bồ Đề không phải chính mình nó mà khởi ra, vì thế không lìa chúng sanh mà có Tịnh Độ. Tịnh Độ, Chúng sanh mỗi tâm là Phật, chúng sanh tịnh độ mỗi niệm vãng sanh. Nên Ngài Quán Âm dạy: Nếu Tụng Trì thần chú Đại Bi, không được sanh về quốc độ chư Phật, ta thề không thành chánh giác. Ngài Đại Thế Chí dạy: Người Nhiếp Tâm Niệm Phật về cõi Tịnh Độ cùng với Phật Vô Lượng Thọ đồng một nguyện.

- Bồ Tát dạo đi cúng dường

Kinh văn:


Phật bảo: A Nan! Bồ Tát ở nước kia, thừa oai lực của Phật ấy,trong khoảng bửa ăn, đến khắp vô lượng thế giới trong mười phương, cung kỉnh cúng dường chư Phật Thế Tôn, tùy trong lòng nghĩ, muốn cúng hoa, hương, âm nhạc, y, tràng phang... Vô số vô lượng đồ cúng dường tự nhiên hiện ra, nghĩ tới nó liền đến, ngon, đẹp đặc biệt, đồ ở đời không thể so sánh. Khi đem cúng tán chư Phật, Bồ Tát Thinh Văn ở trên hư không biến thành lọng hoa, ánh sáng rực rỡ, hương thơm ngào ngạt, hoa ấy chu vi bốn trăm dậm, cứ như thế gấp bội, trùm khắp cõi tam thiên đại thiên thế giới. Tùy theo thứ lớp trước sau, lần lượt cúng dường, xong rồi biến mất. Các vị Bồ Tát ấy lòng vô cùng vui vẻ. Trên giữa hư không, thiên nhạc cúng dường, dùng lời vi diệu ca ngợi Phật đức. Người nghe tin nhận kinh pháp, hoan hỉ vô cùng. Cúng dường Phật xong, trước giờ thọ thực liền nhẹ nhàng trở về nước mình thọ thực.

GIẢNG YẾU

Đoạn này nói rõ Bồ Tát đem các đồ vật cúng dường mười phương chư Phật.

- Phật Vô Lượng Thọ thuyết pháp

Kinh văn:


Phật bảo: A Nan! Phật Vô Lượng Thọ khi nói pháp, hàng Bồ Tát Thinh Văn Nhơn Thiên đều tập họp trong giảng đường bằng bảy báu, rộng nói giáo lý, mở bày pháp mầu, ai nấy nghe đều vui mừng, tâm hiểu, được chứng đạo quả. Lúc ấy ở bốn phương tự nhiên gió nổi dậy, thời cây thất bảo phát ra năm thứ tiếng, vô số hoa mầu theo gió phân chia, tự nhiên cúng dường như thế không dứt. Tất cả chư thiên đều mang trăm ngàn hương hoa, muôn thứ kỷ nhạc, cúng dường Phật và các chúng Bồ Tát Thinh Văn. Tán khắp hương hoa, tấu các âm nhạc, thứ lớp trước sau, phân biệt rõ ràng, trong lúc ấy lòng mọi người cảm thấy vô cùng vui vẻ không thể nói hết.