Báo điện tử Phật giáo online

Nghiên Cứu Giáo Lý Tịnh Độ Khóa III - Bài I Trì Danh Niệm Phật

Article Index

Đức Thích Ca Mâu Ni là một bậc Đại Y Vương. Suốt 49 năm thuyết pháp, Ngài đã tùy theo căn bệnh mà cho thuốc, bất cứ ai uống được thuốc Ngài cho đều lành bệnh. Thuốc đó chính là phương pháp tu mà Ngài đã dạy trong Kinh điển, có đến tám muôn bốn ngàn pháp môn. Vì căn cơ có sai khác, nên phải có nhiều phương pháp tu hành cho phù hợp. Nếu phương pháp dạy không phù hợp căn cơ, đã không giúp cho người tu đạt được kết quả mà còn có nhiều tai hại.


Ngày xưa trong hàng đệ tử Phật, có ngài Mục Kiền Liên và ngài Xá Lợi Phất là giáo hóa có nhiều kết quả nhất. Một hôm, có hai người đến cầu pháp, một người làm nghề thợ rèn, Ngài Mục Kiền Liên liền dạy cho phương pháp tham thiền, người kia làm nghề câu cá được Ngài Xá Lợi Phất dạy cho phương pháp niệm Phật. Cuối cùng hai người tu tập đều không có kết quả. Phật biết được, Ngài bảo: Phương pháp dù hay nhưng ứng dụng không hợp cảnh sẽ không có kết quả. Tại sao? Người thợ rèn thổi lò bể sao ta không dạy ông ta niệm từng câu Phật theo động tác làm việc? Người câu cá quen lắng tai nghe động, sao ta không tập ông tu sổ tức, tham thiền? Nghe Đức Phật dạy, hai tôn giả đổi cách tu cho hai hành giả, chỉ một thời gian ngắn cả hai người đều có kết quả mong muốn.

Dù cùng hoàn cảnh, cùng tu pháp môn Tịnh độ, nhưng căn cơ mỗi người có cao thấp khác nhau, tập quán mỗi người đều khác nên phương pháp tu cũng có những phương tiện sai biệt. Vì thế, người tu Tịnh độ nếu đã chọn phương pháp nào thì phải chuyên tâm làm theo phương pháp ấy, có như vậy mới dễ dàng có kết quả hơn. Lại nữa, pháp môn Tịnh độ thu nhiếp ba căn, người tu có bậc thượng, trung, hạ, mỗi bậc có một trình độ và phương pháp khác nhau mà tu Tịnh độ cũng có chia làm nhiều thứ. Chính vì thế, chúng tôi trình bày ba phương pháp tu được gọi là chính của người tu Tịnh Độ, để từ đó quý vị thấy phương pháp nào phù hợp thì thực hành. Thuốc chỉ lành bệnh là thuốc hay, không tùy thuộc vào phẩm chất tốt hay xấu. Phương pháp nào phù hợp với mình dễ đến kết quả là phương pháp hay, không phải đợi phương pháp đó có nhiều mầu nhiệm hay ít. Do đó, phương pháp mà chúng tôi trình bày đến quý vị không có cao thấp, chỉ phù hợp với việc tu hành có kết quả là thù thắng viên mãn.

Vừa qua, chúng tôi đã trình bày với quý vị phương pháp Tùy Nguyện Niệm Phật Tam Muội, trong khóa nầy chúng tôi sẽ trình bày phương pháp Trì danh niệm Phật Tam Muội. Đây là phương pháp có nhiều điểm thù thắng nhất trong các phương pháp niệm Phật và được Cổ Đức cho là một phương pháp thẳng tắt nhất trong các môn niệm Phật, vì thực hành dễ mà thành công cao, dùng sức ít mà công hiệu chóng.

Để hiểu rõ về phương pháp Trì danh niệm Phật Tam Muội nầy chúng ta phải có nhận định rõ ràng về việc trì danh hiệu Phật, để từ đó chúng ta biết rõ đường hướng chủ trương, khảo sát những kinh điển y cứ, biết phương pháp tu và kết quả tu chứng. Có hiểu rõ như thế chúng ta mới dễ dàng trong việc hạ thủ công phu niệm Phật cầu vãng sanh Cực lạc.

I. Định nghĩa

Trì danh hiệu Phật còn được gọi là chấp trì danh hiệu Phật A Di Đà. Chấp trì nghĩa là gìn giữ không cho rơi mất. Người niệm danh hiệu Phật luôn luôn liên tục không được gián đoạn gọi là chấp trì. Danh hiệu tức là danh và hiệu, trong nhà Phật, thường lấy đức lập danh. Danh hiệu Phật thường chỉ công đức tu hành để trở về Phật tánh, hoặc lấy diệu dụng Phật tánh làm danh hiệu. A Di Đà là phạn ngữ, tàu dịch là Vô lượng thọ hoặc Vô lượng quang. Hiểu về tánh mà nói, Phật tánh của chúng sanh từ xưa đến nay chưa hề thay đổi gọi là vô lượng thọ, tánh ấy hằng sáng suốt gọi là vô lượng quang. Chấp trì danh hiệu Phật A Di Đà là gìn giữ biểu tượng Phật tánh của chính mình. Một phương pháp tu mà Đức Phật Thích Ca dạy ta thực hiện để ngăn chặn vọng tưởng. Gìn giữ câu hiệu Phật là lấy một niệm Phật để ngăn chặn vọng niệm, đồng thời lúc giữ danh hiệu là Chỉ, từng danh hiệu quán sát rõ ràng là Quán, chỉ quán bình đẳng tức là Như Lai Thiền.