Sưu Tầm
Biển cuốn trôi đời nhau…
- Details
- Parent Category: Thư Liệu Theo Tháng
- Category: 2010-01
- Published on Sunday, 31 January 2010 18:30
- Written by Cư sĩ Liên Hoa
Article Index
Văn Hóa - Nghệ Thuật
Em nằm yên giấc mồ côi
Đoá hồng lắng đọ ng bên dòng phù du
gió nguồn ngày tháng vi vu
sóng đời dồn dập vô thường viễn xa
cùng từ lượng kiếp tìm về
cánh hoa vạn kỷ bỗng hồi xuân xưa
giật mình thấy mộng kiêu sa
chợt rơi tâm tưởng, lòng ta thưở nào
ai mang gió bụi vào mơ
ai đem gió cát để rồi lãng phiêu
cùng nhau nơi cõi sơn hà
ta về thường trụ, ta bà cảnh xưa….
Giữa gió cát phù du, sóng đời đã bao lần thổi đến. Gió lạnh, cát mềm, sóng đẩy đưa ướt đẩm thân tâm, nghe lòng chơi vơi như bãi cát hoang vu, đón những cơn sóng vỗ về, rát da rát thịt. Đời người ư, vô thường như những gì không nắm bắt được, cho đời hắt hiu, cho tâm say sóng, cho mộng tìm về.
Mỗi người đều ôm một nửa đời hoặc trọn cuộc đời người, rong chơi trên biển nghiệp nầy, hứng chịu mưa nắng êm dịu hay dồn dập được trao tặng con người. Có kẻ đã ngả gục trên bước đi sanh tử, có người chạy trốn vô thường, ảo ảnh trong hoang tưởng, hay tìm nơi cùng cốc thâm sơn quán chiếu lại lòng hoặc có kẻ từ từ đi đến, nắm lấy vô thường biến ảo làm vui, như cơm ăn, như áo mặc, như niềm vui trong tấm lòng trong… nào ai biết ai đúng hay sao, chỉ là cách lựa chọn.
Tự nhiên, tôi nghĩ đến cánh hoa hồng mỏng manh soải mình nằm yên bình trên bãi cát, chợt thầm liên tưởng đến sóng, những đợt sóng vô tình, chợt bâng khuâng đến biển… như khoảng đời đã qua, hiện tại và đi tới, như cuộc liên hoàn của đời sống. Có lúc ta bắt được một nhịp cầu nào đó để đến với đời, tìm tâm trong hơi thở, tìm thời gian qua trong buông bỏ, tìm tương lai như sóng viễn du, tìm hiện tại trong nụ cuời.
Trong Chân đế, tất cả chỉ là một, như cái thai trong bụng của người mẹ không chia cách giữa con và mẹ trong Thai tạng giới, để thành hình nên trẻ thơ trong sáng, ngạc nhiên với cuộc đời, để chuyển hoá, để thể nhập, nhìn rõ nguồn cội của dòng sanh tử, “năng đoạn phiền não” trong Kim cang giới.
một sớm hôm thức giấc
mặt trời vừa hé môi
lắng tìm tâm thuở trước
chẳng thấy bóng tâm đâu
nằm vùi trong giấc ngủ
ngày tháng vội vàng qua
mỉm cười buông màn mộng
mắt nhìn rõ mây trời…..
Trong Tục đế, sơn hà đã ngăn cách, em và ta cũng là mộng đẹp, tìm nhau như hai là hai, như hai là một trong cuộc phân chia của nhị nguyên, để tìm đường trở về, nắm tay nhau vượt ngàn sống núi, vuợt bể khổ sông mê, vuợt đoạn đường trước mắt, duới chân… để thấy được mầu nhiệm của con đường không thực, giả tưởng.
- Prev
- Next >>





