Báo điện tử Phật giáo online

Mẹ Tôi - Khi Cận Tử Nghiệp

Article Index

Sách Truyện

Mùa Vu Lan sắp đến, nghĩ tưởng đến Mẹ, tôi xin viết lên bài tường thuật này để cùng với qúy Phật Tử bốn phương hãy rút kinh nghiệm mà biết cách báo hiếu cho Cha Mẹ già mình trước lúc lâm chung ( giai đoạn cận tử nghiệp ), bởi điều này ai cũng phải trải qua, vì Cha Mẹ mình không thể sống đời với chúng ta!

 


Thấm thoát đã hai mùa Vu Lan tôi phải cài hoa trắng, đã hai mùa tháng bẩy tôi không còn cái diễm phúc được dìu Mẹ tôi qua tịnh xá đảnh lễ chư Tăng Ni nhân mùa tự tứ Tăng. Bây giờ ngồi đây, xin được tĩnh tâm hồi hướng về Mẹ, trước là cảm niệm sau là chân thành sám hối đến Mẹ, bởi kinh nghiệm “ Báo hiếu cho Cha Mẹ già lúc cận tử nghiệp ” đối với phận làm con không thể thực hiện được nhiều lần, hay nói khác hơn là cơ hội để rút kinh nghiệm ta không thể có!

Mẹ tôi sống rất thọ, cụ tại thế được 91 tuổi – Cụ rất tín tâm với Tam Bảo, bởi nhân duyên đến với Phật pháp của bà hết sức gian truân, nên đương thời bà rất trân trọng là luôn tâm niệm không bỏ qua bất cứ một cơ hội làm Phật sự, hay phụng sự Tam Bảo nào trên cả tinh thần “ Của ít, lòng nhiều – không có của thì cũng có công ”. Thời gian gắn bó của bà với Tam Bảo không phải là ít – ( gần 50 năm, xuyên suốt cho đến cuối đời ).

May mắn thay nhà tôi ở gần chùa Giác Ngộ nên Mẹ tôi đêm đêm sau buổi cơm tối là kéo các con qua chùa tụng kinh . Ban đầu Ba tôi phản đối kịch liệt, nhất là những lúc Mẹ tôi cung kính Tam Bảo hay làm từ thiện, nhưng Mẹ tôi giải thích “ Người ăn thì còn, con ăn thì hết ”, vả lại Mẹ tôi chứng minh bà chỉ tham gia bằng công sức nhiều hơn tiền của ( vận động bà con đi chùa, đi hộ niệm cho bà con hàng xóm khi ốm đau hay tang chế… ). Ba tôi không còn rầy rà nữa! Lâu dần tuy không ủng hộ ra mặt, nhưng Ba tôi vẫn ngầm công nhận việc làm của Mẹ tôi kết hợp tín ngưỡng chùa chiền với lợi ích dân sinh chòm xóm là việc tốt. Thêm vào đó nhờ tín tâm ngày ngày Mẹ tôi siêng đưa chúng tôi đi tụng kinh, nên các anh chị em chúng tôi rất ngoan ngoãn và chăm chỉ học hành, cả xóm đều khen Mẹ tôi nhờ đi chùa tạo công đức cho chồng con, còn bọn trẻ nhờ đi chùa nên rất thông minh, sáng láng, thi đâu đậu đó .....
Khi các con vừa kịp khôn lớn thì Ba tôi mất, Mẹ tôi được các con phụng dưỡng chu đáo, tuy không giầu có nhưng lúc nào Mẹ tôi cũng được các con các cháu ủng hộ tiền bạc cho bà đi chùa và làm từ thiện với tâm nguyện của bà là không nên bỏ qua cơ hội phụng sự Tam Bảo và chia sẻ với người nghèo khó khăn. Là Phật Tử quy y nôi chùa Giác Ngộ và thuần thành với chùa Hoằng Pháp, nhưng Mẹ tôi lại có nhân duyên gắn bó mật thiết với các vị Tăng Ni Khất Sĩ, có lẽ do ở chủng tử khi ở Nam Vang Mẹ tôi hay cúng dường cho đoàn Nam Tông khất thực hóa duyên, nên trong tâm tưởng bà rất có cảm tình với mầu áo khất sĩ, Mẹ tôi thường khuyên bảo: “ Hạnh của người tu khất sĩ rất là nghiêm trang, nhưng rất bình dân và cởi mở, chiếc y vàng khất sĩ là y áo của Phật ngày xưa… các con phải kính trọng ”! Do vậy trong công tác Phật sự, không bao giờ bà có ý tưởng phân biệt hệ phái nào cả, bà luôn nói đâu cũng là Phật, Tăng đoàn là người thay Phật hành đạo ta nên cung kính!

Mẹ không bỏ buổi công phu sáng tối để niệm Phật cầu vãng sanh nào cả, đều đặn buổi tối trước khi ngủ và sáng từ 4 – 5 giờ đến khi mặt trời lên mới thôi. Ngay đến năm bà bước sang tuổi 90, sức khỏe rất yếu, giấc ngủ không ngon, bà tranh thủ thức niệm Phật từ 12 giờ khuya đến sáng, chỉ một tâm niệm A Di Đà Phật – hết chuỗi 108 hột bà dừng lại cầu nguyện cho bá tánh rồi mới đến con cháu và cuối cùng là tâm nguyện cho mình được vãng sanh! Đặc biệt với Mẹ tôi, tuy thuộc thế hệ cao niên, quê mùa ít học, nhưng Mẹ tôi không mang tín ngưỡng mê tín lẫn lộn với tín ngưỡng Phật pháp bao giờ, bà thường dậy chúng tôi khi đọc kinh, hay đứng trước bàn thờ, chánh điện thắp hương cầu nguyện: “Trước tiên phải cầu nguyện cho bá tánh và hương linh trong 10 phương cõi, kế đến là những người thân “ có vấn đề ”, sau đó mới đến bản thân mình, bởi bà nói rằng “ Lòng tham con người là không đáy! – cầu khẩn nhiều quá Trời Phật nào giải quyết nổi!”, đồng thời bà lý giải cầu nguyện như thế thì tâm mình mới mở mang hơn, rộng rãi hơn, để tự mình ý thức ngày từng ngày sẽ sống tốt hơn!

Có lẽ, do ngày ngày chịu khó công phu niệm Phật, nên tâm trí Mẹ tôi rất minh mẫn, 90 tuổi mà bà không hề lẫn lộn, ăn nói, đi đứng rất tinh tường, nhất là kể chuyện Phật pháp cho con cháu thì thật là tuyệt vời! Biết ý, khi có dịp con cháu quây quần bên bà tôi luôn gợi ý cho bà kể chuyện “ Sự tích Đức Phật Thích Ca, chuyện Hòa Thượng Cua ở miền Bắc… ”, bà say sưa và sung sướng kể ( cho dù chúng tôi đã nghe hằng trăm lần từ thửơ bé đến lớn ). Qua đó tôi hiểu thêm hạnh lắng nghe đã đem đến biết bao hạnh phúc cho Mẹ tôi!

Vào những năm cuối đời, Mẹ có tâm nguyện chay trường, nhưng do sự hiếu thảo của các con sợ Mẹ mình thiếu chất, thêm vào đó ý kiến bác sĩ khuyên bà nên ăn mặn để chữa bệnh, Mẹ tôi cũng buồn, không dám nói ra, bà thường tâm sự với tôi: “ Lúc sống Mẹ không được ăn chay, ước gì khi chết Mẹ đi đúng ngày chay để các con phải cúng chay cho Mẹ !’’. Lời ước nguyện này đã thành sự thật, nên Mẹ tôi đã ra đi vào đúng chiều mùng một tết năm Mậu Tý ( 2008 ). Bây giờ ngồi nghĩ lại chúng tôi thấy không phải với Mẹ mình, ý bà muốn chay trường để cho nhẹ nghiệp, ấy thế mà mình lại làm trái ý bà! – Thật ra, nếu biết sớm cứ cho bà ăn chay, mà ăn đúng cách thì đâu thiếu chất, phần bà thì được nhẹ nghiệp hơn. Đúng là vô minh nên chúng tôi đã tạo nghiệp cho bà! – Bây giờ hiểu ra sám hối thì cũng muộn rồi!