Báo điện tử Phật giáo online

Thầy thương con

Article Index

Sách Truyện

Tôi ôm thau đồ ra sàn nước,  bé Ngộ lót tót theo sau,  miệng tía lia:
- Sư huynh giặt mấy bộ đồ hả sư huynh?

- Sư huynh giặt ba cái áo, hai cái quần.

- Sư huynh không được nói là quần - Nó bắt bẻ - nói quần nghe thô lắm, thầy mình dạy phải gọi là  khậu cơ.

- Ừ, ba cái  quần, hai cái khậu.

- Hứ?

- Ba cái áo, hai cái  khậu.

- Ừ, vậy đó.

- Bộ đệ tính giặt đồ phụ sư huynh hả?

- Dạ đâu có.

- Không giặt phụ thì đi theo làm gì ?

- Theo sư huynh chơi.

- Chơi hoài, thầy bắt quỳ hương đó - Tôi đặt thau đồ xuống vừa nói.

- Sư huynh còn dám nhắc tới chuyện quỳ hương nữa à. Ngộ leo như con khỉ lên cháng ba của cây khế ngồi, ngắt  mấy lá khế non bỏ vô miệng nhai chóp chép nói tiếp, làm bữa đó em quỳ muốn sưng đầu gối luôn vậy đó. Cho sư huynh trái khế chín vàng tươi  nè… Nhưng mà thầy phạt đệ quỳ hương vì đệ ngủ nhiều chứ đâu phải tại đệ đi chơi đâu. Nói cho sư huynh biết, sư huynh xấu lắm đó vì không kêu đệ dậy. Chừng nào sư huynh có chuyện gì thì đừng có nhờ ai hết nhe!

- À mà kỳ thiệt đó nghen. Có người  nói mình xấu vậy mà cứ theo nói chuyện hoài là sao vậy ta?

- Xí…bộ sư huynh tưởng đâu đệ theo sư huynh để nói chuyện à?

- Chứ theo mần chi?

- Theo để phá sư huynh đó.

- Vậy là sư huynh gặp xui xẻo rồi.

- Ừ, sư huynh gặp xui rồi đó. À mà sư huynh này, mình hái lá khế vô nấu nước đi.

- Sư huynh thấy hái trái khế còn hay hơn.

- Sư huynh thì chỉ biết ăn ăn ăn thôi à. (Công nhận bé nhe răng giống khỉ thật).

- À sư huynh biết rồi. Đệ định nấu nước tắm cho bớt ghẻ phải không?

- Sư huynh thì mới có ghẻ đó, Ngộ lườm tôi, rồi chúm chím miệng cười-Sư huynh biết để chi hôn - lại cười - Để gội đầu đó.

- Bộ đầu của đệ có chí  hả?

- Ừ, “có chí thì nên” chứ sao!

- Sư huynh nói con chí  kìa.

- Sư huynh nói xấu đệ hoài à, Ngộ cằn nhằn.

- Không phải vậy chứ sao?

- Để cho mượt tóc, hi hi

- Có mấy sợi mà cũng đua đòi. Tôi nhìn cái chóp tóc bằng ngón tay treo lủng lẳng trên mỏ ác của Ngộ cười.

- Mấy sợi không phải là tóc à, lêu lêu mắc cỡ.

Huynh đệ đang đối đáp với nhau thì thầy ra tới. Thấy thầy, chúng tôi  sợ quá nên "tắt đài” ngay, vì thầy rất nghiêm. Bản thân thầy luôn sống đúng tinh thần giới luật. Và thầy cũng áp dụng như vậy đối với hàng đệ tử chúng tôi. “Khó mới nên”, Thầy nói vậy. Cứ đúng 3 giờ rưỡi sáng là tất cả phải thức dậy để công phu. Ở đây không có chuyện ngủ quên đâu nhé, vì thầy lúc nào cũng thức dậy trước, thấy thiếu ai là thầy đến tận giường đánh thức. Nhưng tốt hơn là đừng để cho thầy đánh thức, vì như vậy thì thế nào trên quá đường sáng cũng “được” nghe thầy giáo giới cho, ngắn thì năm mười phút, dài thì nửa giờ. Cho nên không có ai dám  “nướng” cả khi nghe tiếng bảng báo thức mỗi khuya. Mắc cười nhất là mấy chú tiểu mới vô tu, do chưa quen nên thức dậy trong trạng thái sật sừ, đi lủi vô cột chùa nghe lốp cốp… thấy thương! Có một lần khi chúng đang đứng trang nghiêm tụng Lăng Nghiêm thì bỗng Hóa bước tới  giơ hai tay lên hư không như đón vật gì. Thì ra nó đang… đứng chiêm bao, thấy Phật tử cúng dường cho nải chuối. Nói chi xa, chính tôi cũng vậy, hồi ở nhà một mình ngủ một bộ ván rộng mênh mông, có lăn… thẳng cánh cũng không tài nào ra khỏi bộ ván. Nhưng khi vô chùa ngủ trên chiếc đơn nhỏ xíu, một đêm lăn rớt xuống đất không biết bao nhiêu lần. Những chuyện “không quen” như thế khi mới vô chùa rất nhiều, kể mãi kể mãi cũng không hết… Nói như vậy có vẻ như bị bắt buộc phải tu, chẳng qua là vì vấn đề thể chất (tuổi trẻ nên ngủ nhiều mà) chứ thật ra thì chúng tôi không hề có khái niệm lười biếng mà là rất tinh tấn, thậm chí còn tranh nhau tu nữa là khác. Một phần vì ham tu, một phần nữa là vì không muốn để cho thầy phải buồn.