Báo điện tử Phật giáo online

Vu Lan về nhớ Mẹ Cha



Vu Lan về nhớ Mẹ Cha

Vu – Lan tháng bảy lá vàng rơi,
Mây xám sầu giăng phủ khắp trời.
Từng tiếng quạ kêu nghe áo nảo,
Tôi ngồi nhớ mẹ mãi không thôi.


Mẹ sớm mất đi bỏ lại tôi,
Khi tôi còn ở tuổi nằm nôi.
Mỗi lần khát sữa là tôi khóc,
Tôi khóc khiến cha ruột rã rời.

Gà trống nuôi con khổ đủ điều,
Cha thương nhớ mẹ dáng buồn hiu.
Đêm đêm cha thức trông tôi ngủ,
Đôi mắt quầng thâm ngày một nhiều.

Đồ dạc trong nhà bán sạch trơn,
Cha tôi buồn bã sống cô đơn.
Ngày ngày làm mướn nuôi tôi học,
Đời sống thôn quê khổ dập dồn.

Hạn hán hết rồi, bão đến nơi,
Nhà tôi xiêu vẹo dột tơi bời.
Quanh năm chỉ có khoai mì, bắp,
Hết nấu lại hầm nuốt chẳng trôi.

Ngày tháng qua dần tôi lớn khôn,
Cha tôi già yếu bệnh nhiều hơn.
Nhưng ông vẫn cứ thương tôi mãi.
Tôi có lỗi, ông chẳng trách hờn.

Nhiều lúc tôi buồn cha bảo tôi:
Giàu sang danh vọng tợ mây trôi.
Sống đời đạm bạc lòng thanh thản,
Mọi việc do ta chẳng phải trời.

Hôm nay ngày đại lễ Vu Lan,
Tôi lại đến chùa thắp nén nhang.
Nhìn ảnh cha hiền treo ở vách,
Lòng tôi đau xót lệ tuôn tràn.

Đồng Minh