Báo điện tử Phật giáo online

Ôn

Article Index

Bài Viết - Tùy Bút

 

1.

Giữa đêm khuya. Hàng ngàn tù cải tạo bị áp tải lùa nhốt nén chặt dưới đáy hầm tàu Sông Hương để đầy ải ra Bắc.

Sau cuộc hành trình dài của con tàu địa ngục, những tù nhân của chế độ lại bị tống lên những toa xe lửa ngạt thở cũ kĩ lắc lư. Chặng cuối đường lưu đày đoàn xe tải Molotova bịt bùng tiếp nối xuyên qua những bản làng Tây Bắc heo hút.

Cuối cùng. Trong đêm tối rừng âm u chập chờn ánh đuốc. Mấy ngàn người rã rượi lo âu, được phân phối giam giữ rải rác trong vùng thung lũng hẹp Mường Cơi Sơn la. Bốn bề núi rừng bao phủ. Sương mù và ám khí. Chỉ có vượn hú mà chẳng hề nghe tiếng chim gì kêu ngoài tiếng kêu não nuột của con chim “Bắt cô trói cột!”, mà những năm tháng sau này khi cơn đói đay nghiến hành hạ thì tiếng chim ai oán nghe rõ như tiếng người kêu vọng. “Cơm còn cho cục! Cơm còn cho cục!”

Sáng sáng khi sương mù u uất gía lạnh còn phủ xám núi đồi thung lủng hay chiều chiều khi tia nắng cuối ngày khuất sau dẫy núi xám xịt mù ám nghẹt thở siết quanh thung lũng trại, những hồi kẻng âm vang rợn người dội lại từ vách núi, rờn rợn như tiếng chuông gọi hồn dóng lên từ cõi âm ti. Âm thanh đó vang vọng. Nhức nhối xuyên suốt ngõ ngách hồn xác những tù nhân khổ sai biệt xứ.